Một Vài Câu Chuyện Về Những Cô Nàng Yandere Có Thật Ngoài Đời Sống Có Thể Khiến Bạn Mất Ngủ Đêm Nay


Trong anime và manga Nhật Bản, “yandere” thường được mô tả là kiểu nhân vật yêu điên cuồng đến mức sẵn sàng làm mọi thứ để giữ người mình yêu bên cạnh. Hình tượng này thường xuất hiện với vẻ ngoài vừa đáng sợ vừa hấp dẫn, khiến không ít người xem coi đó như một nét thú vị của văn hóa otaku.

Thế nhưng ngoài đời thực, “tình yêu ám ảnh” hiếm khi mang màu sắc lãng mạn như trong các tác phẩm tưởng tượng. Đằng sau những câu chuyện tưởng như chỉ có trong anime là những bi kịch rất thật: từ bạo lực trong các mối quan hệ, ám ảnh tâm lý, cho đến những tội ác nghiêm trọng.

Dưới đây là một số câu chuyện có thật được kể lại trên các diễn đàn ở Nhật Bản như 2channel và các cộng đồng chia sẻ trải nghiệm cá nhân, cho thấy mặt tối của cái gọi là “tình yêu kiểu yandere”. 


Câu chuyện 1: Cô bạn gái cũ “điên loạn”

Một thời gian trước, thằng bạn thân nhất của tôi từng hẹn hò với một cô gái trong nhiều năm, từ trước khi tôi quen nó. Hai người từng có một mối quan hệ cực kỳ nghiêm túc. Họ sống chung với nhau, từng nói về chuyện có con, và tôi nghĩ có lúc họ thậm chí còn định đính hôn nữa.

Nhưng tôi cũng không chắc chuyện đó có chính thức hay chỉ là lời nói lãng mạn giữa hai người. Theo lời nó kể, ban đầu cô gái ấy hoàn toàn bình thường và dễ mến. Nhưng đến một lúc nào đó, cô ta bỗng thay đổi hoàn toàn. Cô gái bắt đầu trở nên bạo lực hơn trước, cô ta đánh nó, chửi bới nó, liên tục làm mọi cách để khiến nó suy sụp tinh thần.

Một đêm nọ, nó chịu hết nổi và bùng nổ. Nó nói lời chia tay ngay tại chỗ. Thế là cô ta lập tức phát điên.

Cô ta gào lên rằng nó không yêu cô ta nhiều như cô ta yêu nó, rằng sẽ không ai hiểu cô ta như nó, và rằng nếu nó rời bỏ cô ta thì cô ta sẽ chết. Khi nó cố rời khỏi nhà, cô ta rút dao ra.

Nó nói rằng lúc đó nó thực sự nghĩ mình sắp bị giết. Tôi không rõ cuối cùng nó đã khống chế cô ta hay trốn vào phòng tắm, nhưng cảnh sát cuối cùng đã đến. Cô ta bị bắt và vụ việc trở thành một rắc rối lớn.

Nhiều năm sau, tôi đang xem trận bóng chày của đội Yomiuri Giants (một câu lạc bộ bóng chày nổi tiếng ở Tokyo) cùng một người bạn trong một quán bar thể thao. Một cô bartender xinh xắn bắt đầu ca làm. Chúng tôi nói chuyện với nhau một chút. Cô ấy có vẻ rất dễ thương và hai đứa khá hợp.

Khi tôi chuẩn bị gọi Uber về, tôi hỏi cô ấy có đang độc thân không. Cô ấy nói có, rồi cô ấy cho tôi số LINE để tiện hẹn hò.

Chúng tôi đi chơi với nhau. Hợp nhau nên quyết định hẹn lần hai. Trong lúc đó, tôi kể với thằng bạn kia về cô gái mới quen.

Nó hỏi: “Cô ta tên Makoto phải không?” Tôi trả lời: “Ừ.”

Nó hỏi tiếp: “Tóc nâu ngắn, dài tới vai? Có khuyên môi ở đây?”

Tôi hỏi nó làm sao nó biết. Và đó là lúc nó kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện. Hóa ra cô bartender đó chính là bạn gái cũ điên loạn của nó.

Ban đầu tôi không tin. Cô gái này trông rất dễ thương và bình thường. Tôi không thể tưởng tượng nổi cô ta có thể làm những chuyện như nó kể. Nhưng thằng bạn tôi mô tả chính xác từng hình xăm, từng loại đồ uống cô ấy thích.

Không thể nhầm được. Đó chính xác là cùng một người.

Như một câu nói mà tôi từng đọc khi làm luận văn hồi sinh viên: “Chúa cho đàn ông một bộ phận sinh dục và một bộ não, nhưng chỉ đủ máu để vận hành một cái mỗi lần.”

Và lúc đó thì tôi không hề dùng não. Tôi đã nghĩ: “Chuyện đó xảy ra từ nhiều năm trước rồi. Có khi cô ấy đã trưởng thành hơn.”

Tôi vẫn tin lời bạn mình, nhưng cũng nghĩ có thể nó đã phóng đại một chút. Tôi không muốn bỏ lỡ một cô gái tuyệt vời chỉ vì một chuyện cũ mà tôi không liên quan.

Trong buổi hẹn thứ hai, khi đã uống khoảng 3–4 ly, tôi khéo léo hỏi về những mối quan hệ trước đây của Makoto.

Cô ấy thở dài rồi nói thẳng: “Em từng có vấn đề về ranh giới trong các mối quan hệ trước đây. Em đã phải cố gắng sửa đổi bản thân rất nhiều. Em nghĩ mình đã tốt hơn rồi.”

Và thành thật mà nói... Đó chính xác là điều tôi muốn nghe. Nó hoàn toàn phù hợp với câu chuyện “cô ấy đã thay đổi”.

Buổi hẹn diễn ra khá tốt, chúng tôi về nhà cô ấy rồi trải qua một đêm cực kỳ cuồng nhiệt với nhau.

Sáng hôm sau, cô ấy hỏi tôi có muốn đi ăn sáng không. Thật ra tôi rất muốn — không gì tuyệt hơn một chồng bánh pancake để giải rượu. Nhưng nếu tôi không rời căn hộ trước 8h30 thì chắc chắn sẽ trễ giờ làm.

Tôi nói khéo rằng hôm khác nhé. Ngay lập tức, khuôn mặt của Makoto xị xuống. Cô ấy quay lưng lại, chui vào chăn.

Tôi hỏi: “Em giận à?” Cô ấy nói không, nhưng rõ ràng là có.

Khi tôi chuẩn bị ra cửa, Makoto nói: “Em chỉ nghĩ chúng ta đã có khoảng thời gian rất vui thôi…”

Tôi phải quay lại phòng và nói bình tĩnh: “Anh phải đi làm. Không phải anh né em.” Nhưng cô ấy vẫn buông những lời mỉa mai khi tôi bước ra cửa.

Lúc bước ra khỏi căn hộ, tôi nghĩ: “Quái thật. Cô ta chẳng thay đổi gì cả.” Thế là tôi quyết định không gặp lại cô ta nữa.

Nhưng vài tiếng sau, Makoto nhắn tin như chưa có gì xảy ra. Tôi nhắc lại rằng tôi vẫn khó chịu vì cách cô ấy cư xử buổi sáng. Sau đó cô ta im lặng.

Cho đến tối hôm sau. Cô ta gửi cho tôi một đoạn tin nhắn LINE mà tôi vẫn còn chụp màn hình.

Tin nhắn viết:

Yêu em. Dùng em. Làm em trở thành của anh theo mọi cách. Hãy muốn em. Khao khát em. Em sẽ cho anh tất cả.

Cuộc đời em. Thế giới của em. Chỉ cần anh yêu em. Đừng yêu ai khác như cách anh yêu em. Hãy cần em. Hãy khao khát em.

Xin anh. Em cầu xin anh. Hãy trao cho em tất cả của anh. Đổi lại em sẽ hiến dâng cả cuộc đời cho anh.

Anh là thế giới của em. Anh là Chúa của em. Anh là tình yêu và cuộc đời em.

Xin hãy yêu em.

Khi tôi nói rằng mình đã chụp màn hình đoạn tin nhắn đó, cô ta nổi giận. Nhưng tôi nói thẳng: “Tôi làm vậy để đảm bảo an toàn. Nếu cô bắt đầu quay lại những hành vi độc hại trước đây thì tôi cần bằng chứng để đưa cho cảnh sát.”

Thái độ của Makoto sau đó còn tệ hơn mà tôi không biết nên dùng từ gì để diễn tả. Sau đó cô ta không bao giờ trả lời tôi nữa. 

Tôi đáng lẽ phải nghe lời thằng bạn mình. Cô ta không cố giết tôi thật, nhưng tôi đúng là một thằng ngu khi bỏ qua lời cảnh báo.

Nó khiến tôi nhớ đến câu chuyện bọ cạp và con ếch.

Con ếch chở bọ cạp qua sông. Giữa dòng, bọ cạp đốt con ếch, và ai con cùng chết.

Bởi vì... bọ cạp thì vẫn luôn là bọ cạp mà thôi.


Câu chuyện 2: Cô bạn gái chiếm hữu đã khiến tôi mù một mắt


Tôi luôn là người khá lận đận trong chuyện tình cảm. Mãi đến khi 19 tuổi tôi mới có mối quan hệ nghiêm túc đầu tiên. Và khi cuối cùng cũng tìm được một cô gái, đó là cảm giác tuyệt vời nhất trên đời.

Nhưng đỉnh cao ấy nhanh chóng biến thành vực sâu. Khoảng 6 tháng sau khi quen nhau, tôi phát hiện ra rằng cô ấy thực ra… khá ghét tôi.

Cô ấy nói tôi quá bám dính, rằng có lý do người ta hay nói câu: “Đối xử tệ với họ thì họ mới càng thích bạn.” Điều đó làm tôi rối trí trong một thời gian dài.

Tôi không hiểu nổi tại sao ai đó lại muốn bị đối xử tệ trong chuyện tình cảm. Nó khiến tôi bắt đầu nghi ngờ mọi thứ mình từng nghĩ về phụ nữ, về tình yêu, và về các mối quan hệ.

Phải đến sau khi tốt nghiệp đại học, tôi mới đủ tự tin để thử hẹn hò trở lại. Và rồi tôi gặp Yuna. Cô ấy là người Nhật lai Pháp, từng có thời gian sống và làm việc tại London để cải thiện tiếng Anh và trải nghiệm cuộc sống mới.

Cô ấy cũng là cô gái xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp. Mọi thứ dường như hoàn hảo. Cô ấy hòa nhập vào cuộc sống của tôi một cách tự nhiên, như thể luôn có một khoảng trống được tạo ra sẵn cho một người như cô ấy.

Ngay cả bạn cùng phòng của tôi cũng rất thích cô ấy. Cậu ta vốn khá bảo vệ tôi sau mối tình trước nên việc cậu ấy quý Yuna khiến tôi càng tin tưởng hơn.

Yuna còn dạy tiếng Anh cho ông bạn tôi với giá chỉ 20 Yên mỗi giờ — trong khi giáo viên tiếng Anh ở Kyoto thường lấy tới gần 100 Yên, nếu tôi nhớ không nhầm.

Những điều nhỏ như vậy khiến tôi cảm thấy chúng tôi đang trở thành một cặp đôi thực sự. Kiểu mối quan hệ mà bạn bè của cả hai cũng hòa hợp với nhau. Tôi thậm chí còn tưởng tượng đến một tương lai nơi bạn cùng phòng của tôi sẽ giống như một người chú của con cái chúng tôi vậy.

Thông thường, Yuna sẽ dạy tiếng Anh cho bạn cùng phòng của tôi vào chiều thứ Ba hoặc thứ Tư. Tôi thường tan làm lúc khoảng 16h30, rồi trên đường về sẽ mua đồ ăn mang về cho cả ba.

Đó thường là khoảng thời gian vui nhất trong tuần của tôi — nhìn bạn thân và bạn gái mình hòa hợp với nhau. 

Nhưng rồi một ngày nọ, sếp nói với tôi rằng vì tôi đã làm quá nhiều giờ tăng ca, nên tôi có thể nghỉ nửa ngày bất cứ lúc nào trong quý đó.

Tôi lập tức chọn đúng ngày thứ Tư có buổi học tiếng Anh. Tôi định tạo bất ngờ cho họ bằng một chai rượu vang và ít phô mai brie hảo hạng.

Khi tôi mở cửa bước vào nhà, tôi nghĩ sẽ nghe thấy cậu bạn tôi đang lắp bắp nói tiếng Anh và Yuna sửa lỗi cho cậu ấy.

Nhưng không. 

Căn hộ hoàn toàn im lặng. Khi tôi chuẩn bị gọi: “Có ai ở nhà không?” thì tôi nghe thấy tiếng động từ phòng ngủ. Tôi sẽ không kể chi tiết, nhưng chắc nhiều người đã đoán ra chuyện gì.

Yuna và bạn cùng phòng của tôi không hề học tiếng Anh.

Họ đang ngoại tình, với những tiếng thở gấp hổn hển trong căn phòng mà tôi đã tưởng là cả thế giới với mình

Cảm giác lúc đó rất kỳ lạ. Một hỗn hợp giữa tê liệt và buồn nôn. Giữa nỗi buồn và cơn giận dữ. Tôi đứng ngoài cửa phòng ngủ một lúc lâu, cố lấy can đảm để bước vào.

Nhưng tôi không làm được. Thay vào đó, tôi quay vào phòng khách và bắt đầu đóng gói đồ đạc của mình. Cuối cùng một trong hai người họ bước ra ngoài và thấy tôi đang nhét sách và đồ đạc vào thùng. 

Chuyện sau đó rất đau lòng, nên tôi không muốn kể chi tiết. Chỉ biết rằng cuối cùng tôi phải chuyển về sống với mẹ một thời gian vì quá suy sụp.

Sau đó là vài năm lạc lối. Tôi quá sợ để hẹn hò, nhưng cũng quá cô đơn để sống hạnh phúc. Tôi không biết mình có thể chịu thêm một cú sốc như vậy nữa hay không.

Và đó là lúc tôi gặp Tooko.

“Tooko” không phải tên thật của cô ấy, chỉ là biệt danh vì tôi thấy cô ấy trông giống nhân vật Amano Tooko trong Bungaku Shoujo - bộ light novel mà tôi rất thích đọc từ hồi năm đầu Đại học.

Tôi gặp cô ấy trên một ứng dụng hẹn hò. Trong hồ sơ của mình, Tooko nói rằng cô ấy từng bị tổn thương trong các mối quan hệ trước, nên mong mọi người kiên nhẫn với cô.

Cô ấy cũng nói rằng mình rất chung thủy, thích manga, anime và tiểu thuyết. Điều đó khiến tôi cảm thấy chúng tôi có điểm chung. 

Sau khoảng một tháng hẹn hò, tôi ngỏ lời muốn cô ấy làm bạn gái mình. Cảm giác thật tuyệt khi có một người thích mình nhiều đến vậy. Chúng tôi dành gần như mọi phút rảnh rỗi bên nhau. Và chẳng bao lâu sau, Tooko gần như dọn hẳn vào sống cùng tôi.

Tooko không đi làm vì cô ấy có một dạng khuyết tật tâm lý. Tuy vậy cô vẫn nhận trợ cấp và thỉnh thoảng bán tranh kỹ thuật số. Trong một thời gian, cuộc sống thật sự rất tốt.

Nhưng đến khoảng Giáng Sinh, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Tooko không thích tôi về thăm gia đình. Và mỗi lần tôi đi, cô ấy sẽ tỏ thái độ cực kỳ khó chịu khi tôi quay lại.

Điều đó khiến các buổi gặp gia đình trở nên căng thẳng. Tôi nhận ra mình cần một người có thể hòa nhập với gia đình mình, chứ không phải người tránh né họ.

Khi tôi thử nói chuyện với Tooko về điều đó, cô ấy nổi giận lần đầu tiên trong mối quan hệ. Cô ấy hét rằng tôi biết rõ cô ấy không chịu được những buổi tụ tập đông người, và rằng tôi thật ích kỷ khi bỏ cô ấy một mình.

Ngay khi tôi phản bác một chút, cô ấy bắt đầu khóc lóc, la hét rồi chạy vào phòng ngủ khóa cửa. Từ đó, những cuộc cãi vã cứ kéo dài hàng tháng. Mỗi lần tôi cố cứng rắn, cô ấy lại đóng vai nạn nhân và khiến tôi mềm lòng.

Dần dần tôi mất liên lạc với bạn bè, quan hệ với gia đình cũng nhạt dần. Công việc của tôi suýt nữa cũng bị ảnh hưởng.

Cuối cùng tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện chia tay. Nhưng tôi quá nhút nhát, cuối cùng tôi phải uống bia để lấy can đảm, chỉ hai cốc thôi là đủ vì tửu lượng của tôi khá yếu.

Khi tôi nói lời chia tay, Tooko gào khóc, đập phá đồ đạc, ném ly thủy tinh khắp nơi. Cô ấy thậm chí còn đe dọa làm hại tôi. Nhưng cuối cùng cô ấy dường như chấp nhận. Vì hợp đồng thuê nhà đứng tên tôi, tôi cho cô ấy vài tháng để tìm chỗ ở mới. Trong thời gian đó, tôi ngủ trên ghế sofa. 

Sau này tôi mới thấy đó chính là quyết định ngu ngốc nhất của cuộc đời mình. Đáng lẽ tôi nên cố gắng tìm nơi ở mới sớm hơn.

Một tối nọ, khi tôi chuẩn bị dọn đồ để về nhà bố mẹ tạm thời, Tooko hỏi tại sao. Tôi nói rằng chúng tôi cần thời gian xa nhau. Ngạc nhiên là cô ấy tỏ ra rất bình tĩnh. Nhưng hóa ra đó chỉ là vỏ bọc.

Đêm hôm đó tôi ngủ trên sofa. Khi tôi tỉnh dậy, tôi nhận ra một bên mắt của mình không nhìn thấy gì. Mặt tôi ướt và nóng, cùng một cơn đau thấu đến tận óc.

Tôi thấy Tooko đứng đó, mặt trắng bệch. Khi tôi đưa tay lên mặt, tôi chạm vào một vật kim loại dài cắm vào mắt mình.

Tooko chỉ nói: “Em xin lỗi.”

Rồi cô ấy chạy khỏi phòng. Máu chảy khắp người tôi. Tôi gọi cấp cứu và lấy khăn chặn vết thương. Thật kỳ lạ là lúc đó tôi lại rất bình tĩnh.

Tôi chỉ nghĩ: “Ít nhất mình vẫn còn một mắt.”

Tại bệnh viện, tôi mới thực sự suy sụp khi biết mình mất thị lực vĩnh viễn ở mắt phải. Tooko bị cảnh sát bắt giữ ngay lập tức và sau đó bị kết tội cố ý giết người.

Khi cô ta được thả ra khỏi tù, tôi sẽ khoảng 45 tuổi, vẫn mù một mắt. Nhưng hy vọng lúc đó tôi sẽ không còn gặp ác mộng nữa.


Câu chuyện 3: Lời thú nhận của một “yandere” ngoài đời


Tôi đã làm "tàu ngầm" (chỉ đọc mà không đăng bài) trong 2channel khá lâu rồi. Trong suốt thời gian đó, tôi thấy mỗi ngày đều có vô số câu hỏi và chủ đề thảo luận xoay quanh sự ám ảnh, tình yêu hay cái gọi là “yandere”.

Nhưng điều khiến tôi chú ý là dường như không có nhiều người thực sự sẵn sàng chia sẻ góc nhìn thật sự từ phía những người có kiểu tâm lý như vậy.

Tôi thấy rất nhiều người biến nó thành trò đùa, thành meme. Họ biến một vấn đề nguy hiểm và nghiêm túc thành thứ gì đó đáng yêu hoặc thú vị.

Và đó là lý do tôi muốn lên tiếng.

Rất nhiều người đang “tẩy trắng” ý tưởng về tình yêu ám ảnh, biến nó thành thứ đáng trân trọng thay vì thứ đáng sợ. Nhưng sự thật thì không phải vậy.

Cốt lõi của vấn đề là thế này: Khi ai đó thực sự yêu bạn, họ sẽ không bao giờ làm tổn thương bạn hay ghét bạn. Bạn chấp nhận khuyết điểm của người mình yêu.

Người ta thường nói: “Nếu bạn thực sự yêu một thứ gì đó, hãy sẵn sàng để nó ra đi.” Nhưng trong một thời gian dài, tôi không thể làm được điều đó. Tôi không có khả năng buông bỏ.

Và tin tôi đi... Những “yandere” như tôi không bị chi phối bởi tình yêu nhiều như mọi người nghĩ. Cảm xúc của chúng tôi bắt nguồn từ sự thù hận nhiều hơn là tình yêu.

Chúng tôi ghét ý nghĩ rằng người mình yêu có thể rời xa mình. Chúng tôi ghét ý nghĩ rằng họ có thể phản bội mình. Và chúng tôi ghét tất cả những người xung quanh họ — những người có thể thu hút sự chú ý của họ.

Thứ mà mọi người gọi là “tình yêu thuần khiết” thực ra không tồn tại. Nó giống như đang nhảy múa trên lưỡi dao. Chỉ cần lệch một chút thôi, nó sẽ rơi thẳng xuống sự căm ghét thuần túy. Và chính điều đó đã đẩy tôi đi quá xa. Không phải tình yêu, mà là sự thù ghét.

Khoảnh khắc tôi nhận ra mình cần giúp đỡ là khi bố dượng bắt gặp tôi đang cố đoán mã két sắt chứa súng của ông ấy. Ông và mẹ kế ngồi tôi xuống và hỏi tôi đang nghĩ gì.

Tôi tưởng họ sẽ tức giận. Nhưng họ chỉ… sợ hãi. Tôi chưa từng thấy họ nhìn tôi như vậy, như thể tôi là một người nguy hiểm.

Và có lẽ lúc đó tôi thực sự nguy hiểm. Điều đáng sợ nhất là việc tâm trí tôi đã đi đến điểm đó dễ dàng như thế nào.

Tôi đã tự xây dựng trong đầu một chuỗi suy luận: “Tôi rất thích anh ấy” → “Anh ấy thuộc về tôi” → “Bạn gái anh ấy phải chết.”

Tôi nhớ mình đã bật khóc khi ngồi ở bàn bếp, khi cuối cùng tôi cũng thừa nhận với bản thân rằng điều mình muốn làm là giết người.

Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy xấu hổ. Xấu hổ vì sự ích kỷ của mình. Tôi đặt cảm xúc méo mó của mình lên trên quyền được sống của một con người khác.

Nhưng chỉ khi tôi kể kế hoạch của mình cho bố mẹ nuôi, tôi mới thật sự nhận ra mình đã trở thành quái vật như thế nào. Bạn nghĩ nếu tôi muốn độc chiếm một chàng trai, ít nhất tôi cũng phải lên kế hoạch giết người sao cho không bị bắt.

Nhưng không. Tôi không quan tâm, thậm chí bị bắt còn là một phần trong kế hoạch. Tôi muốn mọi người biết đó là tôi. Tôi muốn chứng minh mình trung thành và tận tụy đến mức nào.

“Tôi sẽ giết người vì anh.” Đó điều tôi muốn chứng minh.

Kế hoạch của tôi là bắn chết bạn gái của anh ta ngay ở hành lang trường học. Tôi thậm chí còn nghĩ đến việc yêu cầu một vài người rút điện thoại ra quay lại. Như vậy sẽ có bằng chứng về “sự tận tụy” của tôi mãi mãi.

Đúng, tôi sẽ vào tù. Nhưng tôi tin rằng bố mẹ nuôi sẽ thuê luật sư giỏi để bào chữa rằng tôi bị mất trí. Có thể tôi chỉ phải ở trong bệnh viện tâm thần vài năm. Sau đó tôi sẽ được thả ra và tôi sẽ quay lại với anh ấy, trở thành người bạn gái hoàn hảo.

Tất nhiên, tất cả những điều đó chỉ là ảo tưởng điên rồ. Sau cuộc can thiệp bất ngờ của bố mẹ nuôi, mọi thứ thay đổi. Họ cho tôi nghỉ học. Tôi phải gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ tâm thần và rất nhiều chuyên gia khác.

Ban đầu tôi chống đối, nhưng dần dần họ thực sự giúp tôi hiểu bản thân mình.

Một phần lớn vấn đề là tuổi thơ của tôi. Bố mẹ ruột gần như không quan tâm đến tôi. Mãi đến khi tôi 7 tuổi, bố mẹ nuôi mới nhận nuôi tôi. Có lẽ họ đã cứu tôi khỏi việc trở thành một con người tệ hại hơn nữa.

Tôi không nghĩ mình ngu ngốc. Nhưng việc thiếu tình thương từ nhỏ khiến tôi luôn khao khát sự chú ý và tình cảm từ người khác. Và tôi thường tìm kiếm nó ở những người không thể hoặc không muốn cho tôi điều đó. 

Điều đó đã dẫn tôi đến những quyết định vô cùng ngu ngốc.

Lý do tôi viết bài này rất đơn giản: Xin mọi người đừng thần tượng hóa tình yêu ám ảnh hay Yandere. Tôi hiểu rằng nhiều người không biết nó nguy hiểm như thế nào.

Nhưng cũng có những người biết rất rõ — và vẫn tiếp tục cổ vũ nó. Điều đó thật sự độc hại. Có những người đang lãng mạn hóa cả việc giết người vì tình yêu. Họ đang làm đúng những gì tôi từng làm trong giai đoạn đen tối nhất cuộc đời mình. Và tin tôi đi, những người đó không phải bạn của bạn đâu. 

Hãy cẩn thận trong suy nghĩ. Nếu bạn cần giúp đỡ, hãy tìm đến bác sĩ hoặc người đáng tin cậy.

Bởi vì làm vậy không chỉ cứu người khác, mà còn có thể cứu cả chính bản thân bạn nữa. 



Theo YouTuber Lets Read!

Đăng nhận xét

0 Nhận xét