Có những câu chuyện kỳ lạ trong lịch sử Nhật Bản vẫn khiến người ta rùng mình mỗi khi nhắc lại. Chuyện xảy ra vào cuối thời kỳ Showa, kéo dài hơn một thập kỷ, và đến nay vẫn bị coi là điều cấm kỵ trong giới truyền thông.
Đó là huyền thoại về Iki Ningyo, hay còn gọi là Living Doll (búp bê sống) – con búp bê khét tiếng nhất Nhật Bản. Cái tên “búp bê sống” xuất phát từ chuỗi sự kiện bí ẩn và kinh hoàng xoay quanh nó, trong đó có cả một lần xuất hiện trực tiếp trên sóng truyền hình cuối thập niên 1970 – sự kiện đã trở thành “nỗi ám ảnh tập thể” với hàng nghìn khán giả Nhật Bản.
Nhưng trước khi nói về buổi phát sóng định mệnh ấy, hãy quay ngược lại từ khởi nguồn để hiểu rõ: con búp bê này đã bước vào lịch sử Nhật Bản như thế nào ?
KHỞI NGUỒN CỦA “BÚP BÊ SỐNG”
Nhân vật trung tâm của câu chuyện là Junji Inagawa – cái tên ngày nay quen thuộc với khán giả Nhật Bản nhờ các chương trình truyền hình như Takeshi’s Castle. Nhưng ở thập niên 1970, Inagawa chưa nổi tiếng, ông chủ yếu hoạt động trong radio và kịch rối truyền thống bunraku.
Một đêm nọ, khi đang dẫn chương trình phát thanh dân ca, Inagawa bất ngờ chứng kiến một hiện tượng kỳ dị: nghệ sĩ khách mời bỗng bật khóc nức nở, nói rằng anh ta vừa nghe thấy giọng một người phụ nữ đã qua đời – vang lên ngay trong ca khúc mà anh trình bày.
Khi buổi phát sóng kết thúc, Inagawa đưa nghệ sĩ đó về bằng taxi. Trên đường, ông liên tục nhìn thấy một bé gái mặc kimono đỏ xuất hiện ngoài cửa kính, ở mọi góc phố, với ánh mắt đầy thù hận. Có lúc cô bé thậm chí bay thẳng về phía ông rồi tan biến. Kỳ lạ thay, cả tài xế lẫn người khách kia đều không hề nhìn thấy gì.
Không lâu sau, Inagawa được mời viết kịch bản cho một vở bunraku. Khi bước vào hậu trường, ông chết lặng: nhân vật chính của vở diễn là một con búp bê bé gái mặc kimono đỏ, với gương mặt giống hệt cô bé ma mà ông gặp trên taxi.
Từ ngày đó, tai ương bắt đầu giáng xuống. Búp bê liên tục bị gãy tay, gãy chân, tự hỏng một cách bí ẩn. Người thợ làm búp bê cũng biến mất không dấu vết. Và rồi, cả đoàn kịch lao vào một chuỗi bất hạnh: nhà của biên kịch cháy rụi, đạo cụ tự phát hỏa, tủ trang phục ướt sũng trong đêm… Kỳ lạ nhất, mọi chấn thương trên sân khấu đều tập trung vào tay phải và đầu gối phải – trùng khớp với phần hỏng hóc của con búp bê.
BUỔI PHÁT SÓNG ĐẦY ÁM ẢNH
Bất chấp nỗi sợ hãi, đoàn kịch vẫn phải diễn vì đã đầu tư quá nhiều. Đêm công diễn, không ít diễn viên bỗng mất giọng, không thể nói. Inagawa phải tìm mua bùa chú từ chùa để trấn yểm. Nhờ vậy, vở kịch trôi qua trót lọt cho đến cảnh cuối. Khi búp bê được đặt vào quan tài, toàn bộ tay chân của nó rơi ra cùng lúc, sân khấu chìm trong màn sương lạnh lẽo. Khán giả im phăng phắc, còn các diễn viên thì run rẩy không dám bước xuống hậu trường.
Sau đó, một số chương trình truyền hình bắt đầu để ý và liên hệ với Inagawa. Họ muốn đưa “búp bê sống” lên sóng. Những lần thử ghi hình đều gặp sự cố kỹ thuật: đèn rơi, camera hỏng, tín hiệu nhiễu. Nhưng tất cả chỉ là khởi đầu cho một sự kiện kinh hoàng.
Năm 1979, chương trình truyền hình trực tiếp Plus Alpha mời Inagawa và con búp bê tham gia. Khi lên sóng được một lúc, hàng loạt khán giả gọi điện về đài, đều cùng một câu hỏi duy nhất: “Đứa trẻ đứng cạnh búp bê là ai?”
Nhưng ở trường quay, không hề có đứa trẻ nào. Một số khán giả còn thề rằng họ thấy nó ngồi trên vai Inagawa. Ngay sau đó, đèn trần rơi xuống, khung sắt lắc lư dữ dội, cả trường quay hỗn loạn. Buổi phát sóng lập tức bị cắt ngang. Nhiều khán giả khẳng định, trong khoảnh khắc cuối, gương mặt búp bê đã thay đổi – trở nên giận dữ.
Tập phát sóng ấy chưa bao giờ được chiếu lại, trở thành một trong những “lost media” đáng sợ và bí ẩn nhất lịch sử truyền hình Nhật Bản. Dẫu một số người hoài nghi, nhưng vẫn có hàng nghìn người khẳng định họ đã chứng kiến tận mắt, và sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để có được cuốn băng gốc.
SỐ PHẬN CỦA “BÚP BÊ SỐNG”
Một số hình ảnh chụp từ buổi phát sóng vẫn tồn tại, khẳng định sự kiện không chỉ là lời đồn. Inagawa sau đó tìm đến nhiều pháp sư và nhà ngoại cảm, nhưng tất cả đều từ chối chạm vào con búp bê. Họ nói rằng nó bị nhiều linh hồn ám, trong đó mạnh nhất là một bé gái thiệt mạng trong một trận không kích ở Thế Chiến II, mất đi một tay và một chân.
Con búp bê được gửi vào một ngôi đền ở thị trấn Nishizu. Nhưng bi kịch chưa dừng lại: nghệ nhân múa rối Mayano – người gắn bó với búp bê – chết cháy trong chính ngôi nhà mình. Trước khi chết, ông còn gọi điện cho Inagawa, như thể đó là cuộc trò chuyện cuối của một hồn ma.
Một gia đình có họ là Taniguchi từng giữ búp bê cũng liên tục gặp ác mộng. Con gái họ nói rằng búp bê thì thầm, muốn mẹ cô bé trở thành “người mẹ mới” của nó. Hoảng sợ, họ vội đem búp bê gửi lại cho đền thờ. Nhưng chẳng bao lâu, nó biến mất không dấu vết.
Inagawa về sau kể rằng, một lần, ông thấy bóng đen mang hình dáng búp bê xuất hiện ngoài cửa sổ nhà mình. Đó là lần cuối cùng ông đối mặt trực tiếp với nó. Nhiều năm sau, ông được biết con búp bê được cất giữ đâu đó trong một nhà kho trên núi, và con gái của gia đình Taniguchi kia vẫn duy trì kết nối thần giao cách cảm với nó.
0 Nhận xét