Ngày 16 tháng 7 năm 1988: Một tia sáng chói lóa bỗng nổ tung, nuốt chửng nửa thành phố Tokyo. Ánh sáng ấy biến mất nhanh như khi nó xuất hiện, để lại một hố sâu khổng lồ kéo dài hàng dặm, đánh dấu sự sụp đổ của trung tâm thành phố sầm uất. Ba mươi năm sau, Neo-Tokyo vẫn còn chật vật trong hậu quả của cuộc Thế chiến thứ ba.
Không khí căng thẳng bao trùm: Biểu tình nổ ra khắp nơi, cảnh sát đàn áp dữ dội các sinh viên phản đối việc tăng thuế và thất nghiệp. Ở những khu vực khác, nhiều khu phố đổ nát, biến thành nơi dung túng cho tội phạm ngầm và các băng nhóm thanh thiếu niên theo phong cách cyberpunk lang thang trên xe phân khối lớn.
Bối cảnh ấy là sân khấu cho Akira — bộ phim do Katsuhiro Otomo đạo diễn, chuyển thể từ bộ manga cùng tên ra mắt năm 1982 do chính ông sáng tác. Câu chuyện xoay quanh Shotaro Kaneda, thủ lĩnh băng mô tô “The Capsules”, và người bạn thuở nhỏ Tetsuo Shima. Một tai nạn xảy ra trong đêm đã vô tình đánh thức sức mạnh siêu nhiên tiềm ẩn trong Tetsuo, kéo theo chuỗi sự kiện khiến cả hai bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực của chính phủ tham nhũng và bất tài.
Câu chuyện của Akira thậm chí vẫn còn tính thời sự cho đến ngày nay — bộ phim từng nhắc đến việc Tokyo chuẩn bị đăng cai Thế vận hội 2020, điều trở thành tâm điểm của các cuộc biểu tình và phản đối trong phim. Dù chỉ là trùng hợp hay linh cảm kỳ lạ, điều này vô tình tạo nên sự tương đồng kỳ lạ với Thế vận hội mùa hè năm 2020 ngoài đời thật, khi người dân và giới chuyên gia y tế phản đối việc tổ chức trong bối cảnh đại dịch COVID-19 đang hoành hành.
Dù Akira không quá phổ biến ngoài các cộng đồng yêu thích anime hay điện ảnh, bộ phim này lại có ảnh hưởng sâu rộng đến nghệ thuật, điện ảnh, trò chơi điện tử và âm nhạc. Ngay cả khi bạn chưa từng xem Akira, rất có thể bạn đã từng tiếp xúc với những tác phẩm chịu ảnh hưởng trực tiếp từ nó.
Một trong những điểm khiến Akira trở nên đặc biệt là quy mô sản xuất chưa từng có vào thời điểm đó. Hơn 150.000 khung hình được vẽ tay tỉ mỉ, mang lại chuyển động mượt mà đáng kinh ngạc, kể cả với tiêu chuẩn ngày nay: nhân vật và phương tiện di chuyển liền mạch qua các bối cảnh. Các pha hành động trong phim vừa mạnh mẽ, vừa có chiều sâu cảm xúc.
Phim cũng chú trọng đặc biệt đến hiệu ứng ánh sáng: từ những vụ nổ sáng trắng đến ánh sáng nhân tạo xanh huỳnh quang từ bảng hiệu neon và máy tính, tất cả đều góp phần định hướng chuyển động của nhân vật và dẫn dắt người xem khám phá thành phố chắp vá Neo-Tokyo.
Kỹ xảo hình ảnh ấy được nâng tầm bởi phần nhạc nền xuất sắc, pha trộn giữa nhạc gamelan của Indonesia và nhạc kịch Noh truyền thống của Nhật Bản. Sự kết hợp giữa hình ảnh mãn nhãn và âm thanh độc đáo tạo nên trải nghiệm điện ảnh cuốn hút mọi giác quan.
Về nội dung, Akira không chỉ đơn thuần là một câu chuyện khoa học viễn tưởng mang màu sắc cyberpunk. Bộ phim chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa: tham nhũng, hỗn loạn, đạo đức trong nghiên cứu khoa học, mối quan hệ gia đình, và cả khát vọng vượt qua giới hạn con người.
Tuy vậy, do bản manga dài hơn 2.000 trang, nên phiên bản điện ảnh chỉ có thể chọn lọc các sự kiện chính ở phần đầu và kết thúc, khiến nhiều chủ đề sâu sắc mới chỉ được chạm nhẹ đến bề mặt.
Dù vậy, Akira đã trở thành cột mốc quan trọng trong thể loại khoa học viễn tưởng và lĩnh vực hoạt hình. Nó đánh dấu một bước ngoặt lớn cho ngành anime Nhật Bản, và ảnh hưởng của nó có thể được tìm thấy trong vô số tác phẩm sau này — từ cách làm phim đến những lời tri ân rõ ràng.
Ảnh hưởng ấy lan tỏa đến gần như mọi ngóc ngách của văn hóa hiện đại: John Gaeta, nhà sáng tạo kỹ xảo của The Matrix, từng nói Akira đã truyền cảm hứng cho hiệu ứng “bullet time” trứ danh. Từ Cyberpunk 2077, Metal Gear Solid, Stranger Things, Kill Bill, Rick and Morty, The Dark Knight, South Park, đến các thương hiệu như Supreme, hay thậm chí là Steven Spielberg và Kanye West, tất cả đều từng bày tỏ ảnh hưởng từ bộ phim này.
Dù có thể nhìn qua, Akira trông như một anime cũ kỹ, nhưng dấu ấn của nó vẫn rõ nét trong văn hóa đại chúng ngày nay. Bộ phim tiếp tục là nguồn cảm hứng sáng tạo cho nghệ sĩ trên toàn thế giới, chứng minh rằng sau hơn 30 năm, những thông điệp mà nó mang đến vẫn không hề lỗi thời.
Theo Anson Sathaseevan - The Varsity
0 Nhận xét